Thác
Pongour là một ngọn thác nổi tiếng đẹp mơ màng, hùng vĩ, hoang dã nhất
của Nam Tây Nguyên. Do đó, nếu đến Đà Lạt khách không thể quên được thác
Pongour.

Thác
Pongour thuộc huyện Đức Trọng, cách huyện lỵ 20km và xa trung tâm thành
phố Đà Lạt 50 km. Trên quốc lộ 20 Đà Lạt - Sài Gòn, đến xóm Trung (phía
núi Chai) rẽ về phía tay phải đi một quãng đường đất dài độ 8 km du
khách sẽ đến được thác Pongour mà người dân địa phương gọi là thác Bảy
Tầng hay là thác Thiên Thai. Về tên gọi Pongour có hai giả thuyết như
sau:
Thứ nhất, Pongour là do tên người Pháp phiên âm từ tiếng dân tộc
bản địa (K'ho: Pon - gou (với nghĩa là ông chủ vùng đất sét trắng). Qua
một số tài liệu địa chất học của người Pháp, vùng này có nhiều kaolin.
Như vậy, Pongour có nghĩa là ông chủ hay ông vua xứ Kaolin.
Giả
thuyết thứ hai hiện nay khá phổ biến, được nhiều người nhắc đến: Pongour
xuất phát từ ngôn ngữ K'ho có nghĩa là bốn sừng tê giác (Pon: bốn, gou:
sừng). Giả thuyết này lấy từ môt truyện cổ trong kho tàng truyện cổ
K'ho - Chàm, Churu. Nội dung truyện cổ ấy như sau:
Ngày xưa vùng đất
Phú Hội - Tân Hội - Tân Hà ngày nay do nàng Ka Nai làm chủ. Ka Nai là
một tù trưởng nữ xinh đẹp, trẻ, có sức mạnh hơn cả thanh niên dũng sĩ
K'ho - Churu. Nàng lại có tài chinh phục thú rừng, đặc biệt là loại Tây u
(tê giác) (Rơmis). Do đó, trong bộ lạc của nàng có đến bốn con tê giác
khác thường. Ka Nai thường dùng bốn con tê giác ấy để khai phá núi rừng
đồi suối và đánh giặc bảo vệ buôn làng. Thuở ấy, giặc Prenn (người Chàm)
ở Panduranga (Ninh Thuận ngày nay) thường lên quấy phá, bắt bớ dân địa
phương về vương quốc Chăm để làm phu, làm xâu (một hình thức nô lệ),
hoăc đi lính chống lại người Yuan (Kinh).
Một lần, dân tộc của bộ tộc
Ka Nai bị lính Prenn bắt đi khá nhiều. Căm giận trước cảnh ấy, Ka Nai
đã kêu gọi các bộ tộc Tây Nguyên như Sré, Mạ, Nộp... nổi dậy chống người
Prenn. Nàng đã tự mình cưỡi tê giác cùng với đoàn quân Tây Nguyên xuống
đánh phá vương quốc Panduranga để báo thù. Ka Nai đã chiếm được bốn
thành của người Prenn, cứu được hàng trăm dân K'ho bị người Prenn bắt
làm nô lệ trước đây. Nhưng qua chiến thắng này, Ka Nai thấm thía nỗi
nhân tình thế thái: một số người K'ho Mạ đã theo giặc Prenn, chịu làm
xâu, tớ cho người Prenn chứ không chịu về Tây Nguyên - quê hương cũ, mặc
dù nhiều người K'ho Mạ ấy đã có gia đình tại quê nhà.
Đau buồn và
tức giận trước nghịch cảnh ấy, Ka Nai quyết trừng trị những ai bội nghĩa
quên tình. Và, sau đó nàng phải xây dựng lại cuộc sống cho buôn của
nàng. Ka Nai cùng bốn con tê giác ngày đêm ủi núi san đồi để tạo dựng
một "vương quốc thủy chung" cho người K'ho của nàng. Pongour là dấu vết
bốn con tê giác cắm xuống núi rừng Tây Nguyên để mở ra một kỷ nguyên văn
hóa cho các dân tộc tại đây.

Thác
Pongour có lịch sử từ nhiều người, nhiều giai đoạn và ngày nay có ngày
kỷ niệm. Đó là dịp trăng tròn đầu tiên của mùa ấm áp, núi rừng khởi sắc
để làm ngày "kỷ niệm" cho bộ tộc của nàng. Trong những năm 60 của thế kỷ
này, nhiều người Hoa ở Tùng Nghĩa (Đức Trọng) nhân tết Nguyên Tiêu (rằm
tháng Giêng) thường tổ chức các cuộc viếng chùa miếu, lăng tẩm, các
thắng cảnh, các di tích lịch sử kết hợp với phong tục của dân bản địa
(K'ho, Churu) và người các dân tộc di cư 1954 (Thái, Thổ, Tày, Nùng...)
cùng đặt ra lễ thác Pongour (thường gọi là thác Thiên Thai). Vào rằm
tháng Giêng âm lịch hàng năm từng đoàn người từ các thị trấn Liên Nghĩa,
Cao Bắc Lạng, Lục Nam... của Đức Trọng và các vùng Brơtel, Phú Mỹ, Lạc
Sơn, Bằng Tiên, Ngọc Sơn, Đinh Văn... của Lâm Hà nườm nượp trẩy hội thác
Pongour.
Trong dịp này, nam thanh nữ tú Bắc Nam, Kinh-Thượng, Hoa-Việt,
Thái-Tày... đều rộn rã du xuân, hồ hởi vượt qua bảy tầng thác Pongour,
mong vào được chốn Thiên Thai. Đây là dịp mà người ta không còn phân
biệt Kinh-Thượng. Họ tự trao đổi tâm tình, tìm hiểu và yêu mến nhau. Tục
truyền rằng: những ai không thành thật, không chung thủy, những kẻ bất
tín, bội thề đã đến thác Pongour, thì ít khi được trở về; nàng Ka Nai
nổi giận, do đó sai Yàng Pongour giữ lại những ai thuộc diện người nói
trên tại dòng thác Pongour để nàng dạy cho họ những bài học về con người
... Có người không dám đến Pongour là vì thế. Nhưng đến Đà Lạt mà không
đến thăm Pongour thì cũng như chưa đến Đà Lạt, chưa thấy được vẻ mơ
màng hoang dã của Nam Tây Nguyên. Và những ai trong sáng thì có ngại gì.
Những năm gần đây du khách đến trẩy hội Pongour ngày càng nhiều và thật
vui mừng là hàng ngàn du khách lên Đà Lạt đến thăm Pongour đều bình an
trở về. Phải chăng Yàng Pongour đã thẩm định đích xác lòng người?
Tất cả bình luận [ 0 ]
Viết bình luận